Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: chùm thơ nhân ngày 20-11

  1. #1
    Thành viên gắn bó keongot[!]'s Avatar
    Ngày tham gia
    03-11-2007
    Tuổi
    25
    Bài viết
    4,841
    Cảm ơn
    342
    Đã được cảm ơn 688 lần ở 413 bài viết

    Mặc định chùm thơ nhân ngày 20-11

    MAI XA TRƯỜNG

    Mai xa trường rồi em có nhớ
    Một chút gì lưu luyến quanh ta
    Mai xa trường, nhìn nhau nức nở
    Gốc phượng già lặng đứng chia xa.
    Mai xa trường, đường đời muôn hướng
    Chào giảng đường hiu quạnh bên ta.
    Lời thầy giảng còn ai quên, ai nhớ
    Mai xa trường rồi em bỡ ngỡ
    Quên bữa cơm rau, ăn dỡ bữa cơm đời
    Lật vỡ cũ, trang “thị trường thời mở cửa”
    Rồi cân – đong – đo - đếm những nụ cười.
    Mai xa trường rồi em có nhớ
    Một chút gì lưu luyến quanh ta
    Mai xa trường rồi em có nhớ
    Dáng người thầy trên bục giảng hôm qua.



    LỜI THẦY DẠY

    Ngày hôm qua lại về trong nỗi nhớ
    Mong ước mình trở lại mái trường xưa
    Bên xứ người năm tháng vẫn thoi đưa
    Trong ao ước mong thầy cô vẫn nhớ

    Kỉ niệm xưa còn trong em muôn thuở
    Đã bốn mùa nghe lá gọi lao xao
    Bỗng lòng mình thấy hổ thẹn biết bao
    Em bước đi chưa một lần quay lại

    Nhớ ngày xưa chúng em còn thơ dại
    Tay chống cằm nghe thầy giảng bình thơ
    Trên nhánh bàng chim buông tiếng bâng quơ
    Cánh bướm vàng lập lờ trong bóng nắng

    Trên bảng đen đẹp sao màu phấn trắng
    Cả lớp say theo nhịp giảng của thầy
    Lá bàng nghe rồi cũng phải ngất ngây
    Nên nhờ gió đưa mình lên khe cửa

    Thời gian ơi xin đừng trôi hoài nữa
    Cho em về với kỉ niệm thân thương
    Nắng vàng ơi sao em vẫn vấn vương
    Lời thầy dạy lâu rồi em vẫn nhớ...



    Thầy Ơi ...!

    Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
    Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
    Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ
    Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích
    Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
    Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
    Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm
    Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng !
    Đã đi qua một thời và con đã lớn
    Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô
    Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
    Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la .
    Ở nơi xa theo hương bay của gió
    Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu .


    BỤI PHẤN XA RỒI

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
    Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!



    Cho Niên Học Cuối

    Rồi mai này ta rời xa trường lớp
    Những kỷ niệm đầy ắp trong ta
    Bàn ghế cũ, thầy ơi tóc bạc màu
    Màu thời gian khỏa lấp nỗi buồn
    Cuộc sống ngoài kia không len vào trường nhỏ
    Mộc mạc đơn sơ trong sáng diệu kỳ
    Lời thầy giảng chan hòa cùng ánh nắng
    Ban mai về bài học hóa thành thơ

    Mai ta xa, mười hai ơi nhớ lắm !
    Thầy chủ nhiệm thẳng tính tận tâm...
    Trên bước đời, có khi nào nhìn lại
    Bài học chưa hiểu hôm nay chợt thấm thía trong lòng ?
    Mai ta xa, đem theo mơ ước:
    Cô giáo tương lai sẽ nối nghiệp thầy .


    NGHĨ VỀ THẦY

    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
    Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
    Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
    Thấp thoáng chao nghiêng...
    Khiến con chạnh nhớ về Người
    Và câu chuyện năm xưa ...
    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?
    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
    Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương .


    Ngược dòng thời gian ...

    Con trở về mái trường cũ thân thương
    Nghe đâu đó tiếng cô thầy vọng lại
    Ngày xưa ơi ! Có gì lưu luyến mãi?
    Bước chân quen....nay lạ lẫm mất rồi....

    Con lặng thầm đếm khoảng thời gian trôi
    Ngược kí ức...đếm một thời mơ ước
    Năm tháng trôi...vô tình nên đánh mất
    Một tuổi thơ : bè bạn với mái trường...

    Tà áo dài màu mực tím còn vương
    Bà ghế cũ ,sân trường xưa vàng nắng
    Giờ học văn...tiếng thầy vang đều đặn
    Đưa con về cổ tích - những yêu thương..

    Lời dặn dò : " dù đi khắp bốn phương
    Con nhớ nhé : niềm tin và hi vọng
    Thêm một chút niềm tin và nghị lực
    Việc con làm....ắt hẳn sẽ thành công "...

    Bao lớp người thầy đã chở qua sông
    Ai nhớ? ai quên?...con đò ngày xưa ấy?
    Dòng sông vắng ,người lái đò cần mẫn
    Khuya sớm miệt mài,lặng lẽ....buồn...vui....

    Giữa dòng đời vội vã nổi trôi
    COn mới thấy mình còn nhiều khở dại
    Bài học xưa - một lần con nghĩ lại
    Vẫn hình như chưa hiểu hết cuộc đời....

    Cho con một lần quay lại nhé ..thầy ơi
    Thời thơ bé cùng những lời dạy bảo
    Bài học thuộc lòng....thôi ko còn gượng gạo
    Áp dụng vào đời...con bỗng thấy tự tin

    Tiếng ai vang trong khoảng vắng im lìm
    Nghe ấm áp như tiếng thầy ngày ấy
    Giọt mồ hôi lăn dài trên trang giấy
    Đưa con về...kí ức-một mùa thi....



    Bụi Phấn

    Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
    Nhớ thầy cô nhớ....đến chơi vơi
    Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
    Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
    Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
    Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
    Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
    Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!
    Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
    Phấn chì bụi phủ tóc như mây
    Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
    Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
    Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
    Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
    Bụi thời gian cứ bay theo gió
    Nào biết rày mai sẽ thăng trầm
    Rơi như lá úa nay lìa cành
    Trên đường gian khổ hóa mong manh
    Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
    Giảng giải từng câu thiếu niên thành............
    Có biết ngày mai sẽ ra sao
    Hạt mầm thầy nảy biết là bao
    Bụi trần phấn toả mau phai thắm
    Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
    Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
    Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
    Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
    Thầy đó trường đây lệ cứ trào....
    Con vẫn yêu sao những điểm 10
    Yêu thầy trách phạt học mà chơi
    Phút giây ngày ấy như sống lại
    Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
    Làm sao để trở lại ngày xưa
    Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
    Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
    Quên những trận đòn đã từng chưa?
    Ngày nay con vẫn giữ ân tình
    Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
    Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
    Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
    Khi con cất bước xa mái trường
    Tuổi người đã đủ để vấn vương
    Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
    Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương



    Nhớ !!!


    Ôi! mái trường yêu dấu hởi
    Của buổi nào ta cùng nhau sánh bước
    Dưới hàng cây, lá vàng rơi
    Với tiếng cười hồn nhiên bay theo gió

    Chẳng lo âu, chẳng nghỉ gì
    Chỉ biết chơi và cười đùa vui vẻ
    Tung bay theo gió mùa hè
    Ngước mặt nhìn cã vùng trời bao la

    Ôi, Thầy Cô của ta đây rồi
    Người có nhớ đến học trò nầy không?
    Một học trò nghịch ngợm ấy
    Mãi phá phách chẳng chịu nghe lời ai

    Bây giờ đây đã trưởng thành
    Học chăm chỉ để mai giúp ít đời
    Không phụ Cô Thầy chỉ dạy
    Và mai sao sẽ thành tài với người

    Giọng Thầy Cô mãi còn đây
    Nhưng dáng người không còn ở đó nữa
    Chỉ còn đây một kỷ niệm
    Thửa học trò nhớ mãi không sao quên...

    Thầy Cô ơi...
    Ta tự hào được làm trò Thầy Cô...

    Gặp lại Thấy

    Con dừng lại phía hàng cây
    Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
    Trường xưa vẫn nét ngày nào
    Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
    Vẫn bao la một vòng tay
    Đón con như thể chưa ngày cách xa
    Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
    Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
    Cái tên thấy gọi riêng con
    Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
    Ước mong con mãi không quên
    "thật lòng vững trí đừng phiền nghe con"
    Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
    Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
    Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
    Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
    Ai quên đi chuyến đò ngang
    Quên sao người lái thuyền sang bến đời.




    Ki niem buoi ra trg`

    Buổi ấy ngày ra trường
    Thấy cô buồn không nói sao
    Những lời chức để rồi xa học trò
    Giờ phải nghe cả ngàn tiếng chia tay
    Sân trường giờ ngập tràn nước mắt
    Để ai chạnh lòng, ai tiếc nuối

    Cô bạn mắt lệ nhòa ướt mi
    Nước mắt thay nụ cười những năm học
    Tôi nói bạn cũ khóc
    Khóc đi để mãi nhớ
    Thời học trò dầy ắp kỉ niệm vui

    Những buổi học vui với thấy cô bạn bè
    Những bài dạy ta nhớ mãi không quên
    Ngỡ người bạn vui mại ngày vô tư
    Cùng chén nhau trên ghế đá buổi chiều
    Cùng so vài với người của lớp
    Cái liếc mắt nhìn nhau tuổi học trò
    Ai biết đâu người bản đó ý gì?
    Bao cảm xúc bạn dấu vào chiếc lá
    Ép vào vở, bạn bè biết ai đó tương tự

    Rồi ngày mai bạn sẽ bước một mình
    Trên con đường với đầy ắp kỉ niệm trong tim
    Không có thấy cô, bạn bè…và ai đó
    Để bạn có lời khuyến,được chia sẻ

    Bạn đời tôi bên công trường thân quen
    Vẫn như bao buổi tan học ngày nào
    Nhưng lòng ta giờ sao thấy khác
    Cứ rưng rưng một cảm xúc…Bạn hay?
    Giờ ta đang bước trên đường học về lần cuối
    Ta sẽ nhớ không quên kỉ niệm nào bạn nhé…!


    Ý nghĩa ngày 20-11


    Mỗi con người chúng ta, ai cũng chỉ có 1 quãng đời học trò ngẳn ngủi, nhưng bên cạnh đó là biết bao kỉ niệm đẹp đẽ nhất của 1 thời hồn nhiện, vô tư. Ngày ngày, ta đến lớp, ta được học những điều mới, được mở rộng tầm mắt của mình qua những bài giảng, những kiến thức mà thầy cô truyền dạy.

    Từ những buổi đầu tiên cắp sách đến trường khi còn bé, ta đã được thầy cô dạy rằng : "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "Uống nước nhớ người đào giếng". Những bài học đầu đời đó đã trở thành 1 hành trang cho ta vững bước vào đời, trở thành 1 con người tốt.
    Để rồi khi ta lớn, ta chợt nhận ra rằng thầy cô cững chính là những người trồng cây, những người ươm mầm cho từng lớp học trò trưởng thành. Nhưng trong những người học trò đó, mai này khi ra đời rồi, liệu sẽ có mấy ai nhớ về thầy cô cũ của mình? Có mấy ai tìm về lớp cũ, trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp ta nên người.

    Có lẽ vì thế mà ngày 20-11 đã được dành ra để những đã và đang là học sinh nhớ về thầy cô.
    Thầy cô, những người thầm lặng, ngày ngày 2 buổi đến trừơng, truyền cho từng thế hệ học trò của mình những kiến thức, những vốn sống quý giá cho tương lai. Trong thơ ca, nhạc họa, thầy cô được ví nhu những người lái đò cần mẫn, nhưng đối với tôi, thầy cô chính là những người giữ chìa khóa của cánh cửa thành công của mỗi người.
    Đã có bao giờ ta tự hỏi, không có thầy cô thì ta sẽ ra sao, ai sẽ là người dẫn dắt ta trong biển cả kiến thức mênh mông của nhân loại, ai sẽ là người đặt những nền tảng tương lai vững chắc cho ta?

    Có như thế, ta mới biết được hết những công lao to lớn của thầy cô. Một năm có 365 ngày, là 365 ngày thầy cô miệt mài với công việc của mình, nhưng lại chỉ có 1 ngày để những người học sinh chúng ta nhớ về thầy cô. Ngày 20-11 hàng năm đã thật trở thành một ngày hội, một ngày lễ và cũng là một ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta tỏ lòng biết ơn đến những người cha, người mẹ thứ hai đã dạy chúng ta nên người
    .
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.com

    Các bài viết cùng chuyên mục:

    Lần sửa cuối bởi keongot[!], ngày 16-11-2008 lúc 01:49 PM.
    ✿ Je voudrais que quelqu'un m'attende quelque part

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •